Hắc sắc dụng vọng (3) – Chương 14

Trên vách tường trống trải trong phòng trưng bày đủ loại khí cụ quỷ dị. Từ xa nhìn lại một mảnh lành lạnh. Một người thanh niên tóc dài ngồi giữa phòng, toàn thân trang bị quần áo thuộc da hảo hạng, đem dáng người y gắt gao bó sát, mỗi lỗ chân lông đều toát ra vẻ tao nhã thanh thoát không thể khinh thường. Đèn chân không chói mắt chiếu sáng trên quần áo, phản xạ ra một vầng hào quang.

Dọc theo đầu ngón thanh niên tay nhìn xuống, là một nam nhân toàn thân trần trụi, trên thân thể rắn chắc từng thớ cơ rõ ràng. Chiếc cằm thanh thoát giờ phút này đang bị thanh niên nắm trên đầu ngón tay, góc độ vừa vặn nhắm ngay khố gian y. Thanh âm không có trọng âm nghe tưởng chừng nhu hòa, lại mang theo lực uy hiếp không thể nghi ngờ:

-Mở miệng, liếm.

Cao Viễn nhìn chằm chằm đũng quần Tần Tụng, trong đôi mắt hiện lên một tia khổ sở. Phóng đại ngay trước mắt, bên ngoài eo khố bị bó sát toát lên vẻ mĩ miều như thể kiệt tác của thượng đế. Đặt ở người bình thường có lẽ sẽ thấy một đạo mỹ vị. Chỉ là, cảnh đẹp câu hồn trước mắt đối với Cao Viễn mà nói, trừ bỏ làm hắn càng khó coi và xấu hổ, chẳng còn cảm nhận được cái gì khác.

Khôn ngoan chần chờ một lúc, thấy lực nắm trên cằm mạnh thêm vài phần, Cao Viễn vội vàng mở môi, dán trên quần áo của Tần Tụng,  trong xoang mũi tràn đầy hương vị thuộc da. Cách lớp quần bó chặt, môi thậm chí có thể cảm giác được rõ ràng  đại đoàn thịt khối đang được che dấu.

Nhìn hoa văn bằng da phóng đại trước mắt, Cao Viễn khó khăn nhắm mắt lại, hạ quyết tâm, mở miệng, cách quần áo đem thứ đang dần dần hiện ra hình dạng ngậm vào trong miệng, vươn đầu lưỡi tại đỉnh đảo qua một trận, sau dùng răng nanh, xọ xát một chút hành căn đang trướng lớn trong miệng.

“A a……”

Ngón tay thon dài mềm mại nắm chặt tóc Cao Viễn, phát ra một tiếng thở dài vừa lòng, cử động eo khố đem chính mình càng thêm tiến sâu::

-Ách cáp…… Ngươi làm tốt lắm.

Tần Tụng nói xong với tay kia ra, nắm lấy một nhũ tiêm của Cao Viễn ma sát một hồi.

“Ngô ân……”

Thân mình mẫn cảm của Cao Viễn vặn vẹo theo động tác Tần Tụng. Khoái cảm dọc theo lưng truyền xuống bên hông và hạ phúc, đầu gối mềm nhũn, cả người ngồi dưới đất, cây gậy giữa hai chân tiến toàn bộ vào trong cơ thể, đỉnh nội tạng hắn loạn thành một đoàn, một trận nôn khan dâng lên trong cổ họng, thịt hành phía trước đã trải qua cao trào liên tục quá thế nhưng lại đứng thẳng.

Chớp mắt nhìn đũng quần đã bị Cao Viễn liếm ướt sũng, khóe môi Tần Tụng câu lên 1 nụ cười vừa lòng, lại tiếp tục không để ý đem nhũ tiêm Cao Viễn một lần nữa vân vê xoa nắn:

-Nơi này vẫn nên mang thêm vài thứ mới tốt.

Nói xong lại là một trận tầng tầng xoa nắn.

Rốt cuộc chống đỡ không nổi, toàn thân Cao Viễn căng thẳng tê liệt ngã xuống, lại không để ý bụng bị cây gậy trạc tiến, chỉ là nằm trên mặt đất buộc chặt thân mình toàn thân run rẩy rên rỉ vài tiếng, thế nhưng lại bắn ra. Thân thể Cao Viễn bởi vì quá độ cao trào, đã sớm không chịu nổi, mỏng manh tụa thủy tinh, thoạt nhìn như giọt sương. Tần Tụng nhấp mím môi, đứng dậy đi mau hai bước, từ ngăn tủ cầm lên một hộp nhung màu đen rồi xoay người trở về, một lần nữa ngồi xuống.

-Cao trào tuy rằng thoải mái, nhưng bắn nhiều đối thân thể không có lợi, thưởng ngươi cái này đi.

Tần Tụng nói xong mở chiếc hộp, hào quang chói mắt từ chiếc hộp bắn ra, quang mang chói mắt khiến Cao Viễn vội vàng quay mặt né tránh.

“Ân a !”

Một trận lạnh lẽo từ nhũ tiêm truyền đến, sau đó lại là một trận đau đớn khiến con người muốn cuồng loạn nhảy lên kêu to, một viên đá thủy tinh cực đại hình giọt nước, xuyên qua đầu ngực hắn lắc lắc xé rách nhũ tiêm. Tần Tụng gẩy gẩy viên đá thủy tinh, lại là một trận xé rách đau đớn, lỗ bị  xuyên qua lúc trước giờ đã thay đổi hình, bị kéo thành bộ dáng hẹp dài.

Đầu ngón tay hơi lạnh của Tần Tụng vuốt ve từ cổ họng Cao Viễn dọc theo ngực đi xuống, vòng quanh đầu nhũ vòng vo vẽ loạn:

– Có nô lệ sau khi trải qua huấn luyện đầu vú, có thể treo đến hai kg. Ngươi bây giờ cần chậm rãi thích ứng môt chút, vạn nhất tương lai cho ngươi treo xiềng xích, ngươi không chuẩn bị mà đem đầu vú kéo sẽ không tốt lắm.

Lời nói tưởng như thoải mái bình thường nghe vào trong tai Cao Viễn là một trận tuyệt vọng chết lặng, sinh hoạt của hắn sớm đã bị người trước mắt này ép buộc đến thay hình đổi dạng.

Trong tuyệt vọng là đau đớn, trong đau đớn là chờ đợi, mà trong chờ đợi lại là đau đớn, bởi vì khuất phục đau đớn, dần dần bắt đầu kính sợ nam nhân trước mắt này.

Căn bản không để ý tới Cao Viễn xuất thần, Tần Tụng từ trong hộp cầm lấy một vật cũng làm tương tự với ngực bên kia của hắn, khối thủy tinh trong suốt trước ngực Cao Viễn tỏa ra một vầng bạch quang.

-Phía dưới chính là trọng điểm .

Tần Tụng từ chiếc hộp lấy ra một chuỗi hạt tinh xảo mảnh như sợi tóc, thật cẩn thận đem chuỗi hạt một đầu xuyên qua vật trang sức trên nhũ tiêm Cao Viễn, sau đó mới lấy một đầu khác trong chiếc hộp ra. Đây là một hoàn khấu, hình dạng kia Cao Viễn thập phần rõ ràng.

(*hoàn khấu: chắc tựa như lồng khóa tr*m hay dùng trong SM, t đoán thế T^T)

Quả nhiên chỉ nghe lạch cạch một tiếng, hoàn khấu kia khóa tại đỉnh mượt mà no đủ phía dưới, hai khối trang sức so với đá thủy tinh trên nhũ tiêm còn lớn hơn, theo chuyển động của thịt hành phát ra âm thanh ba ba va chạm, nhũ tiêm cùng thịt hành bị chuỗi hạt nối liền với nhau. Động tác chỉ cần hơi lớn một chút, ba chỗ liền nhau lại bị kéo rách, tiếp đó là một trận đau đớn bay hồn lạc phách.

Tần Tụng vươn đầu móng tay sắc nhọn ấn xuống lỗ nhỏ trên đỉnh thịt hành của Cao Viễn, lại dùng ngón tay xoa xoa một hồi:

-Như vậy sẽ không bắn nữa, đối thân thể cũng có lợi. Đứng lên đi ! Nằm như một bãi thịt hỏng vậy.

“Ô a……”

Cao Viễn nằm trên sàn phát ra ai thanh nức nở, dùng bả vai chống xuống sàn, gian nan muốn dựa vào lực eo đứng dậy, nhưng nào có dễ dàng như vậy.

(*Ai thanh: âm thanh bi ai, khổ sở.)

Nguyên bản đỉnh cây gậy chắn ngang giữa hai chân đang nằm trong tiểu huyệt, Cao Viễn chiết eo đứng dậy không chỉ buộc chặt bên trong đem cây gậy cứng rắn cắn thật chặt, mà thân thể đung đưa qua lại cũng khiến vật trong cơ thể càng tiến càng sâu. Nhũ tiêm và hạ thân lại bị móc thành một khối, động tác hơi hơi lớn một chút liền kích thích xé rách đau đớn khiến hai mắt Cao Viễn biến thành màu đen.

Mắt lạnh nhìn Cao Viễn gian nan đứng dậy, Tần Tụng một lần nữa chỉ chỉ khố gian của mình:

-Lại đây, tiếp tục liếm.

Chỗ mẫn cảm tất cả đều bị vây trong cực độ kích thích, Cao Viễn giờ phút này đầu hỗn độn nặng nề, mỗi một câu nghe thấy đều như được vang vọng từ hàng trăm km xa xôi. Lần này thế nhưng cần thời gian thật lâu mới lý giải được ý tứ của Tần Tụng, vội vàng đứng dậy đem mặt dán tại khố gian Tần Tụng, vươn đầu lưỡi, đối với địa phương còn mang theo nước bọt của chính mình lúc trước thì lại thêm một lần liếm láp.

-Ngô…… Đem quần buông ra đi.

Tần Tụng ngưỡng thân thể, nhắm mắt lại, toàn thân thả lỏng nằm trên ghế dựa, bắt đầu hưởng thụ sự hầu hạ của Cao Viễn.

Răng cắn khóa quần, Cao Viễn hơi hơi dùng sức, quần Tần Tụng bị mở ra mạnh mẽ, thịt hành bừng bừng phấn chấn bật ra, đánh vào mặt Cao Viễn, lưu lại một thanh âm thanh thúy, tựa như một cái bạt tai. Cao Viễn thật sâu hít một hơi, muốn bình phục cảm xúc, lại ngậm vào một bụng đều là mùi giống đực nồng đậm xâm lược.

“Cáp……”

Tần Tụng thở nhẹ một hơi, tay phía trước tìm tòi, ngăn lại đầu Cao Viễn, đặt tại khố hạ mình, ý tứ ám chỉ hàm xúc rõ ràng, nhưng không nói chuyện.

Cao Viễn nhắm mắt lại, cố gắng đem đầu óc phân tán lung tung, mở miệng đem vật nóng cháy  của Tần Tụng toàn bộ ngậm vào trong miệng. Vật thô trưởng không chút nào tương xứng với dáng người xuyên qua cổ họng hắn cắm vào thực quản, khiến Cao Viễn không ngừng nôn khan, nước miếng nước mắt cùng nước mũi theo khóe mắt chảy xuống dưới. Cảm giác kịch liệt hít thở không thông khiến hắn phản xạ có điều kiện co rụt người, lại bị Tần Tụng hơi hơi dùng sức, chặt chẽ đè lại khố gian.

Cổ họng co rút phát ra từng trận sặc khụ, thậm chí thanh âm nức nở liên tục đều khó có thể phát ra. Đối lập vơi tình cảnh khố sở của hắn, Tần Tụng lúc này lại như đang ở trên thiên đường. Vật nóng cháy thô to bị khoang miệng gắt gao trói buộc, cổ họng hút vào đỉnh no đủ phía dưới, theo động tác Cao Viễn nôn khan, run rẩy co rút mát xa cây gậy nóng cháy.

Advertisements

3 Replies to “Hắc sắc dụng vọng (3) – Chương 14”

  1. Ô ô lâu lâu ta lại rẽ qua nhà nàng hóng chương mới ^^ Trời ơi SM càng ngày càng tình thú =)))
    Mà bao giờ có tiếp vậy nàng, ta chờ lâu quá T^T Hiếm lắm mới kiếm được 1 bộ yêu từ chủ nhân cho đến nô lệ ntn~~
    Mà nàng cho ta hỏi cả truyện là bn chương vậy 😕

    Liked by 1 person

Trả lời

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất /  Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Đăng xuất /  Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất /  Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất /  Thay đổi )

Connecting to %s