Hắc sắc dụng vọng (3) – Chương 1

Hắc sắc dụng vọng – Chương 27

Một tuần sau lần đầu tiên hạ xuân dược, Tần Tụng mỗi ngày đều sẽ đúng giờ thi dược cho Cao Viễn, sau đó ngồi ở góc phòng xem Cao Viễn phát tình, rồi không tự chủ được hướng hắn cầu hoan, cuối cùng bởi vì thể lực chống đỡ không nổi, giương đùi ngất xỉu.

Trời đã sáng, Cao Viễn như trước giương đùi xụi lơ trên sàn, thẳng đến khi tiếng bước chân có tiết tấu của Tần Tụng truyền đến, mới chậm rãi nâng lên cánh tay chống đỡ thân thể bủn rủn, một tuần phát tình, Cao Viễn rõ ràng cảm giác được thân thể của mình có chút thiếu hụt.

Tần Tụng ngồi xổm trước mặt Cao Viễn, nâng cằm hắn nhìn trong chốc lát, thân thủ đảo lộng vòng thủy tinh trước ngực một hồi, Cao Viễn toàn thân run lên, phát ra một tiếng kinh suyễn, hạ thân hơi hơi đứng lên, Tần Tụng vừa lòng gật gật đầu:

-Một tuần điều giáo, thân thể mẫn cảm hơn rất nhiều.
(*kinh: kinh ngạc, suyễn: thở gấp, hổn hển)

Cao Viễn có chút mờ mịt nhìn về phía Tần Tụng.

-Thượng một tuần cho ngươi ! dược tác dụng chủ yếu cũng không phải để ngươi phát tình cho ta xem, mà là để thân thể ngươi trở nên mẫn cảm hơn.

Nói xong, Tần Tụng ma sát tấm lưng đã được hạ dược, quả nhiên Cao Viễn lại run rẩy một trận, hạ thân lúc trước đứng lên lại trướng lớn vài phần. Đầu ngón tay lạnh lẽo của Tần Tụng tinh tế miêu tả mi mục Cao Viễn, thanh âm không hề đạm mạc:
(*mi mục: lông mày + mắt)

-Biết không? hiện tại thân thể ngươi, đừng nói đụng chạm một chút, chỉ sợ mặc quần áo cũng có thể cao trào.

-Ngươi……

Cao Viễn oán hận trừng mắt. Hắn có thể chịu được khuất nhục nhất thời, không có nghĩa là hắn muốn cả đời dựa vào lấy lòng đũng quần nam nhân sống qua ngày.

-Sinh khí sao ? ta nghĩ rằng lúc này, ngươi muốn nói cám ơn chủ nhân mới đúng.

Tần Tụng như trước thản nhiên cười.

-Cám ơn chủ nhân

Cao Viễn nghiến răng nghiến lợi nhìn Tần Tụng, hận không thể cắn nát hắn.

Tần Tụng nhếch môi không để ý đến Cao Viễn căm tức, chỉ là đứng dậy vòng ra phía sau Cao Viễn, dùng hai ngón tay cắm vào sau huyệt, khiến Cao Viễn hai chân mềm nhũn quỳ rạp trên mặt đất, nhẹ nhàng đạp đạp thịt hành giữa hai chân Cao Viễn:

-Tốt lắm, vết sẹo đã quên đau, hơi chút buông tha, ngươi liền làm càn.

Cao Viễn cắn răng không trả lời, lại nghe Tần Tụng lại hảo tâm tình nói:

-Chúng ta không ngại làm một cuộc cá cược, cược ta trong vòng một tuần làm cho ngươi cam tâm tình nguyện phục tùng ta.

-Tần thiếu gia cần gì làm bộ làm tịch, thủ đoạn của ngươi ta sớm học hỏi qua, vô luận đánh cuộc gì ta đều sẽ là người thua.

Cao Viễn cười lạnh nói.

“Ba”

Tần Tụng không nhẹ không nặng trút cho Cao Viễn một cái bạt tai:

-Ngươi nên gọi ta là gì ?

-Chủ nhân……

Cao Viễn cả người run lên, nhanh chóng kêu một tiếng, nằm run nhè nhẹ.

-Thật giống mèo hoang, hơi chút hoà nhã liền làm càn, hơi khiển trách lại sợ đến chết.

Tần Tụng nói đùa xoay quanh trên đỉnh đầu, Cao Viễn chỉ gắt gao dán chặt sàn không nói lời nào.

Không chút để ý đảo lộng huyệt khẩu bởi vì thường xuyên giao hợp mà có chút lỏng, Tần Tụng thản nhiên nói:

-Người với súc vật kì thực rất giống nhau, đói bụng ăn cơm, khát uống nước, dục vọng đến thì mở chân ra .

Chỗ mẫn cảm bị người đùa giỡn, tứ chi Cao Viễn không ngừng run rẩy.

-Mông của ngươi trùng rồi.

Tay Tần Tụng vỗ hai cái vang dội trên mông Cao Viễn:

-Làm một tính nô, động khẩu trùng cũng không phải là chuyện tốt, đến, ta giúp ngươi nhanh căng lại đi.

Tần Tụng đứng dậy vỗ vỗ tay, từ cái tủ vuông to lấy ra một căn dương cụ plastic thô to bằng ngón trỏ cắm vào sau mông Cao Viễn, kéo Cao Viễn, đem tay chân hắn trói tại thiết hoàn trên tường, cả người cố định trên vách tường tối như mực. Nhìn tác hẩm treo trên tường, Tần Tụng thân thủ nâng hạ thân Cao Viễn, dùng thiết hoàn khóa trụ:

-Thứ trong mông kẹp cho chắc, nếu nó đi ra một ly, phạt ngươi mười roi.

Nói xong Tần Tụng xoay người đi ra khỏi phòng, trước khi đi còn không quên tắt đèn.

Theo cách cửa đóng lại, căn phòng tối như mực cái gì cũng nhìn không thấy, yên tĩnh đến mức chỉ có thể nghe thấy hô hấp ồ ồ của chính mình, tứ chi bị chặt chẽ buộc lại trên tường, cảm nhận trọng lực của thân thể, đùi hướng hai bên giương to, muốn hàm trụ thứ sau huyệt, chỉ có thể căng thẳng huyệt khẩu. Nhưng huyệt khẩu kia hơn hai mươi năm qua đều là trạng thái tự buộc chặt, cố ý chặt lại trong chốc lát còn có thể kiên trì, vừa vặn thân thể bị treo ở trên tường, lực chú ý  không tự chủ được chuyển đến tứ chi đang thừa nhận trọng lực, lúc đầu hoàn hảo, sau huyệt khẩu dần dần cảm nhận được dị vật, bắt đầu chậm rãi phân bố dịch ruột non. Trong chốc lát, huyệt động liền trở nên ướt đẫm , chất lỏng phân bố tràn đầy dọc theo dị vật trong huyệt từ khe hở chảy ra.

Cao Viễn cắn răng bức chính mình co chặt lại sau huyệt, không chú ý đến thứ phía sau, nhưng con người là sinh vật kì quái như vậy, càng không muốn để ý, cảm giác lại càng rõ ràng, mà cảm giác càng rõ ràng, dịch ruột non phân bố lại càng nhiều, cả người lâm vào một loại xấu hổ tuần hoàn.

 

 

Advertisements

One Reply to “Hắc sắc dụng vọng (3) – Chương 1”

Trả lời

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất /  Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Đăng xuất /  Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất /  Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất /  Thay đổi )

Connecting to %s