Hắc sắc dụng vọng (2) – Chương 11

Hắc sắc dụng vọng – Chương 20

*WARNING: Quần P + nhân thú => THẬN NHẬP

~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~

Dương vật cẩu cùng nhân loại không giống nhau, so với nhân loại càng thô to hơn, nhan sắc đỏ tươi. Lần đầu tiên tận mắt thấy sinh thực khí động vật, không khỏi có chút giật mình, to như vậy nếu trực tiếp cắm vào vị trí đó…… Nghĩ đến đây Cao Viễn có chút co rúm lại.

Nam hài tử kia tựa hồ nhận mệnh lệnh, đầu không ngừng cao thấp phun ra nuốt vào tinh khí cẩu, hai người lúc trước áp chế hắn, lúc này đưa tay ra phía sau nới lỏng hậu huyệt nam hài. Bên ngoài sa trướng truyền đến âm thanh chậc chậc rõ ràng, không biết là từ miệng hay từ sau huyệt nam hài kia phát ra.

Bị liếm lộng trong chốc lát, cẩu tựa hồ có chút nhịn không được, đứng dậy chuyển tới phía sau hài tử kia, hai người đang đào lộng sau huyệt vội vàng tránh ra, chỉ thấy cẩu kia không ngừng ngửi quanh mông nam hài, tựa hồ đang tìm cái gì đó, ngửi một trận bắt đầu vươn đầu lưỡi liếm thắt lưng nam hài tử, đầu lưỡi thật dài với vào mật huyệt đã bị mở rộng thành một lỗ nhỏ, nam hài tử tựa hồ có chút chịu không nổi, bắt đầu cào sàn nhà, nhẹ nhàng thấp khóc, cẩu hiển nhiên nghe không hiểu, đầu lưỡi trong mông hài tử thử chốc lát, phát hiện  động này có thể phát tiết, liền nâng chân trước đáp lên bả vai nam hài, tư thế này quả thực là hành vi xác minh tuyên thệ chủ quyền, hướng những người xung quanh tuyên bố động vật giống cái dưới thân là thuộc về nó.

Đầu lớn thịt hành để tại huyệt khẩu không ngừng co rút, bởi vì chân trước khoát lên người nam hài, hai chân sau trên mặt đất đi lại có chút không xong, động khẩu gần ngay trước mắt, nhưng như thế nào đều chen vào không lọt, chó kia bắt đầu gặm cắn bả vai hài tử, đột nhiên phù một tiếng, côn thịt đỏ tươi toàn bộ tống vào sau huyệt hài tử.

“Ân a……” Hài tử vẫn luôn im lặng kia bắt đầu rên rỉ. Rên lên một tiếng nam liền cắn cánh tay của mình, hai người khác muốn tiến lên giúp chặn miệng nam hài, bị Tần Tụng một cước một đá văng:

-Cho hắn kêu.

Tiếp Tần Tụng cúi đầu, nắm mặt nam hài kéo đến trước mặt mình, ôn nhu nói:

-Kêu đi ! dùng sức kêu ! kêu tốt ta chỉ để một con này thao ngươi! chó dưới lầu đều nhàn rỗi !

Tần Tụng tiếng nói vừa dứt, nam hài kia lập tức phát ra một tiếng khóc kêu,  Cao Viễn nghe được linh hồn đều run run, âm thanh non nớt kêu to này suýt chút nữa là của mình.

-Ân a…… Tha ta đi…… Ta không muốn bị đâm xuyên…… Cứu mạng…… Ân a !

Nam hài đưa tay muốn đẩy ra động vật đang trừu sáp trên người mình, nhưng con chó kia thật sự quá lớn, hắn dùng sức không được ngược lại làm tình cảnh của bản thân càng không xong, tạo thành một hình tam giác, mông hàm chứa cả lông cẩu.

Con chó kia giống như tìm được một chỗ tiêu hồn, ghé vào người nam hài bắt đầu không ngừng run run đứng lên, tần suất kia so với con người nhanh hơn rất nhiều, sáp đến mức tiếng nam hài tử khóc kêu đều bị chấn động kia chặn lại không thoát ra nổi.

“Ân ! A ! a !” nam hài đột nhiên run run cất cao thanh âm, vài tiếng kia nói là  đang rên rỉ, không bằng nói càng giống kêu thảm thiết, quả nhiên súc sinh kia sáp trong chốc lát, vài đạo tơ máu uốn lượn theo đùi trắng bệch của nam hài trượt xuống.

Cao Viễn đột nhiên cảm thấy có chút cáu giận, trong phòng này tất cả đều là hài tử không lớn, phỏng chừng đều gần bằng tuổi con gái mình, hài tử khác thời điểm này vẫn còn vì một món đồ chơi mà ở trong nhà giận dỗi không ăn cơm, những hài tử này lại phải ở đây hầu hạ lấy lòng súc sinh. Vừa thất thần, cư nhiên lại động vang chuông, Tần Tụng đứng dậy đi vào sa trướng.

-Không có cho cẩu kia đến sáp ngươi, ngươi không hài lòng phải không ? dưới lầu rất nhiều chó, đều ở không trong lồng ! ngươi thích dạng gì ? Tạng ngao được không ? có người đưa ta một dòng Tạng ngao, cam đoan có thể sáp đến ngươi thích !

Tần Tụng nắm hạ thể Cao Viễn trong tay xoa nắn.

-Ngô ngô……

Cao Viễn liều mạng lắc đầu. Đôi lông mi rũ thấp, trong con ngươi tất cả đều là sợ hãi.

“Òm ọp òm ọp…… Ba ba…… Òm ọp……”

Ban đầu từng đợt nức nở, bên ngoài sa trướng âm thanh trừu sáp đột nhiên biến lớn, ánh mắt hai người đều chuyển hướng về phía kia nhìn cẩu cùng nam hài tử dưới thân cẩu. Chỉ thấy cẩu kia cơ hồ toàn bộ đã bị nam hài ăn vào, thịt hành đỏ tươi biến mất tại chiếc mông trắng noãn. Trừ bỏ tơ máu tựa hồ còn có một đoàn niêm dịch do động vật liều mạng trừu sáp ra, từ địa phương tương liên chảy xuống.

Nam hài giờ phút này đã không thể phát ra tiếng rên rỉ đầy đủ, ngược lại chung quanh không ít người đến đỉnh, trong lúc nhất thời, thở gấp cùng rên khẽ tựa như sóng cuốn bao phủ toàn bộ căn phòng.

Chỉ chốc lát sau từ tư thế tương liên, cẩu kia vặn người đi xuống, cùng mông hài tử bất động, Cao Viễn tưởng xong rồi, nhưng nam hài kia lại càng lắc đầu dữ dội hơn.

~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~

Viễn Viễn thì thoát, mà thương đứa bé bị anh Tụng chỉ điểm không chịu đc 😥
mới tí tuổi đầu mà sao đối xử với nó ác quá vậy ╥________╥

 

 

Advertisements

One Reply to “Hắc sắc dụng vọng (2) – Chương 11”

Trả lời

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất /  Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Đăng xuất /  Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất /  Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất /  Thay đổi )

Connecting to %s