Hắc Sắc Dục Vọng(2) – Chương 4

Hắc Sắc Dục Vọng – Chương 13

Đem nam hình dính dược sáp nhập vào hậu đình Cao Viễn, Tần Tụng sờ sờ cái đầu đang cúi thấp:

– Ngủ đi,ngay mai cuối tuần ngươi không cần gọi ta rời giường.

Dứt lời liền đứng dậy rời đi.

Nhìn chằm chằm góc phòng sáng sủa đang được ngọn đèn mờ nhạt chiếu sáng, Cao Viễn nghĩ bản thân sao có thể ngủ được. Nhưng một ngày chịu đựng chà đạp cả tinh thần lẫn thể xác, cả người hắn đã muốn tới cực hạn. Đợi thân thể hơi chút thích ứng với dị vật phía sau, tinh thần buông lỏng liền ngủ mất.

Thời điểm Cao Viễn tỉnh lại, vừa mở mắt liền thấy một đôi giày da thượng hạng, sâu trong thân thể dị vật đang điên cuồng vặn vẹo. Hắn là bị dị vật sáp nhập thân thể làm tỉnh lại. Thật cẩn thận hoạt động cổ cùng thân thể đau nhức, phát hiện chính mình bởi vì miệng không thể khép lại, chảy ra ngoài một bãi nước miếng lớn. Gỡ ra nam căn to lớn, huyệt khẩu không biết bị dược vật hay là dịch ruột non dễ chịu làm cho một mảnh trơn bóng, đưa ngón tay cắm vào thịt động xốp mềm đem thứ Cao Viễn hàm chứa một đêm rút ra, một ít chất lỏng dạng bọt biển từ huyệt khẩu chảy xuống, một lần nữa đưa ngón tay  vào, vừa mềm vừa nóng, Tần Tụng cởi bỏ đai lưng, trực tiếp đi vào.

-Ngươi nơi này thật nóng, giống như muốn đem thứ của ta hòa tan.

Nói xong Tần Tụng đè lại mông Cao Viễn dùng lực trừu sáp, bị chống đỡ một đêm khiến nơi đó có chút thũng, nhưng lại co dãn ngoài ý muốn, miệng vết thương lúc trước đã được dược vật tốt nhất chữa khỏi, không chỉ không hề chảy máu, ngược lại có vẻ nhẵn mịn, dùng lực trừu sáp vài cái cuối cùng, Tần Tụng tựa hồ đụng đến nơi nào đó trong cơ thể Cao Viễn  , phát hiện người dưới thân giờ phút này kích động run rẩy , địa phương vẫn đang hàm chứa mình kia cũng bắt đầu run run rẩy rẩy co rút, lại thử động vài cái, Cao Viễn mang theo khẩu cầu miệng bắt đầu phát ra nức nở mơ hồ không rõ .

Thân thủ sờ sờ hạ thân Cao Viễn , phát hiện không chỉ có tiểu cầu trướng trướng ,thịt hành đang bị trói buộc cũng đáng thương hề hề đứng dậy :

-Dâm đãng như vậy sao? Bị nam nhân sáp mông cũng có thể đứng lên?

Trả lời hắn là Cao Viễn nháy mắt cứng ngắc, cùng với cứng ngắc là phảng phất tiếng nức nở kêu rên .

Miệng bị khẩu cầu chống đỡ thời gian quá dài, cằm tựa hồ rơi xuống, phía sau nam nhân vẫn giương côn thịt ra vào, trước ngực mang theo vòng treo đầu vú,giờ phút này bởi vì lay động trước sau phảng phất như bị xé rách , âm hành bị nhân gắt gao trói buộc, khiến việc bắn tinh cơ bản nhất của nam nhân cũng làm không được, bản thân không thể nắm giữ thân thể của chính mình,giờ phút này Cao Viễn đột nhiên cảm giác được tận cùng tuyệt vọng, thậm chí bắt đầu nghi ngờ mình chịu đựng như vậy có ý nghĩa gì ? rõ ràng có thể có biện pháp rất tốt , vì cái gì cuối cùng lại đi đến bước này?

Hắn lại bắt đầu hận, hận con gái, hận chính mình, đương nhiên càng hận Tần Tụng. Đáng tiếc hắn hận, Tần Tụng cũng không để ý, ít nhất hôm nay không thèm để ý.

Nằm trên người Cao Viễn thống khoái lâm li trừu sáp, sau khi kết thúc, Tần Tụng không để ý đem bạch trọc của mình  lưu lại trong mông Cao Viễn. Tiếp theo từ đâu lấy ra một viên nhộng theo tinh dịch đẩy vào, động tác rất nhanh, thế nên Cao Viễn huyệt khẩu vẫn không nhàn rỗi  căn bản không  nhận thấy được.

Đó là một loại xuân dược,trên dưới kỹ viện vẫn thường dùng loại này, với những tên bán mình không nghe lời,người phụ trách cao cấp nhất sẽ hướng nơi đó dùng dược này , một khi phát tác, đừng nói là người, cho dù với cẩu cũng sẽ không chút do dự mở mông .

Để điều giáo một nô lệ, phải dạy cho hắn biết buông bỏ xấu hổ, hiểu được thân thể của mình từ nay về sau thuộc về một người khác; Sau đó còn muốn cho hắn biết dục vọng, biết khát vọng của mình từ nay về sau cũng thuộc quyền khống chế của người khác , xuân dược, là cách tốt nhất .

Tần Tụng nắm thiết liên trên cổ Cao Viễn  :

-Sáng sớm rất thích hợp tản bộ, nếu sủng vật của ta còn không muốn gặp người, vậy ở trong phòng đi dạo đi.

Nói xong cởi xuống xiềng xích, dẫn Cao Viễn đi lên phía trước nơi gian phòng có thảm đỏ tươi được ánh nắng chiếu sáng. Đem Cao Viễn đặt ở vị trí đang bị ánh mặt trời chiếu phía trước cửa sổ:

-Thật là một buổi sáng tuyệt đẹp! Rất thích hợp xem một chút phong cảnh, không phải sao?

Miệng bị cố định rắn chắc khiến Cao Viễn chỉ có thể phát ra hai câu nức nở, nghe không rõ trào phúng hay là mắng, dù sao cũng không phải là tán dương . Bất quá Tần Tụng cũng không để ý, hắn đem hai tay Cao Viễn  cùng hạ thân đang bị trói buộc giải phóng, lưng mang ánh sáng ấm áp hướng Cao Viễn tao nhã nói:

-Tự an ủi cho ta xem đi.

Dứt lời kéo Cao Viễn đến trước gương :

-Ở trong này, nhìn bộ dáng của ngươi, tự an ủi cho ta xem.

Nhìn khuôn mặt trong gương giống như đã từng quen biết, Cao Viễn có chút muốn cười, nguyên lai chính mình mới một ngày đã có thể gầy đi nhiều như vậy,tra tấn tinh thần  thật sự là thần kỳ ,nam nhân trước mắt có chút xa lạ, tứ chi bị cố định như chó,  khẩu cầu cực đại hình tròn tắc trong miệng thật đáng cười , ánh sáng xuyên qua lỗ thủng có thể mơ hồ thấy đầu lưỡi, nước bọt không thể nuốt xuống xuôi theo cổ lưu lại khắp nơi, trước ngực đeo vòng đầu ti phía sau lúc ẩn lúc hiện, tựa hồ để cười nhạo hắn đáng thương,hạ thân cao ngất một phút trước còn bị buộc chặt ,cơ hội giải phóng ngắn ngủi chỉ là dùng tư thế tự thủ dâm xấu xí cho một nam nhân khác xem.

Thấy nô lệ thất thần, Tần Tụng dùng biện pháp trực tiếp nhất, một roi quất xuống thân thể Cao Viễn.

-Đồ đê tiện, bảo ngươi biểu diễn cho ta xem, ngươi ở đó tưởng tượng cái gì ?

Nói xong lại quất thêm một roi.

 

Advertisements

One Reply to “Hắc Sắc Dục Vọng(2) – Chương 4”

Trả lời

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất /  Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Đăng xuất /  Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất /  Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất /  Thay đổi )

Connecting to %s